KHÁM BỆNH cho chính mình: Bệnh khoác lác, bệnh sĩ, bệnh màu mè…

Thứ tư - 22/09/2021 22:46
Khi con người ta trải qua sự mài giũa của năm tháng, cảm nhận được sự lắng đọng của thời gian, chúng ta mới dần thấm thía “mùi vị” cuộc đời. Cũng chính vì hiểu được một số đạo lý cuộc đời nên rất dễ trở nên lõi đời, khôn lỏi, sinh ra một số căn bệnh. Vì vậy, cần phải học cách nhìn lại bản thân, biết “khám bệnh” cho chính mình.
KHÁM BỆNH cho chính mình: Bệnh khoác lác, bệnh sĩ, bệnh màu mè…
Bệnh thích lên mặt dạy đời

Ngu ngốc lớn nhất của một người là nghĩ rằng mình biết tất cả mọi thứ, khoa chân múa tay với người khác, bới móc đủ điều. Kết quả là, càng lên mặt dạy đời, càng bộc lộ sự ngu ngốc của chính mình. Có cư dân mạng từng chia sẻ câu chuyện của anh ta trên mạng xã hội thế này: Có một anh chàng bất tri bất giác trở nên thích thể hiện. Khi ai đó xin lời khuyên từ anh ấy, anh không thể ngừng lại được, thường thích nói dông dài về cuộc sống, tình cảm và công việc với người ta, cứ như như một "người thầy nhân sinh" không gì không biết vậy.

Nhưng những người thường xuyên được anh giảng giải đó thay vì biết ơn lại bắt đầu giữ khoảng cách với anh. Sau đó, anh dần hiểu ra: Mỗi người có những trải nghiệm khác nhau, việc tự cho mình là thông minh, dùng những đạo lý của mình để hướng dẫn và can thiệp vào cuộc sống của người khác, cuối cùng chỉ khiến người ta thấy phản cảm mà thôi. Tai họa của con người nằm ở việc thích lên mặt dạy đời. Điều cấm kỵ nhất trong giao tiếp là tự cho rằng mình tài giỏi hơn người, dùng sự từng trải của mình dạy dỗ người khác. Học cách kiềm chế ham muốn dạy đời người khác, loại bỏ lòng tự tôn ngút trời mới là kỷ luật hàng đầu của người trung niên.

Bệnh khoác lác

Trong cuộc sống luôn có những người thích khoác lác, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển và thổi phồng về chính mình. Có một anh chàng để người khác đánh giá cao về mình, anh ta thường tự khoác lác và phóng đại khả năng của mình lên tận trời. Anh ta không chỉ nói dối rằng mình có mối quan hệ mà còn khoe mẽ rằng mình có bản lĩnh, có thể mua được vé mà người khác không mua được. Bạn bè nghe nói anh ta có quan hệ rộng nên nhờ anh ta mua giúp hai vé giường nằm trong dịp Tết nguyên đán.

Để lời nói dối của mình không bị phát giác, anh ta chỉ đành gật đầu đồng ý. Giữa trời đông giá rét, anh ta xếp hàng mua vé trong đêm, đợi cả một đêm vẫn không mua được, anh ta chỉ đành bỏ tiền túi mua vé với giá cao. Sau khi người vợ biết chuyện đã cãi nhau với anh ta một trận, còn tức giận nói rằng không thể sống với anh ta thêm được nữa. Nhìn vẻ mặt tức giận của vợ, anh mới hiểu ra rằng, việc nói khoác không những không khiến người khác đề cao mình mà ngược lại còn hại chính mình.

Dù là thái độ làm người hay đối nhân xử thế đều phải biết giữ khiêm tốn, hành động thận trọng và chú ý phát ngôn, đó mới gọi là trí tuệ. Phát triển bản thân lấy việc không phát ngôn bừa bãi làm cốt. Giữ mồm giữ miệng, khiêm tốn làm người, trầm ổn hành sự chính là tu thân, dưỡng tính.

Bệnh đến chết vẫn sĩ

Sĩ diện là một loại tài sản, nó gần như chi phối cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Yêu thể diện là lẽ thường tình, nhưng đến chết vẫn đòi sĩ diện lại là một tai họa. Kết quả của việc sĩ diện thường là mất hết sĩ diện. Làm người, hãy bỏ đi những hư vinh phù phiếm, đừng để sĩ diện trói buộc.

Một doanh nhân nọ phá sản, nợ nần chồng chất, đến nuôi gia đình sống qua ngày cũng còn khó. Đối thủ cạnh tranh cũ của anh ấy nói: "Tôi có thể cho anh một công việc, đến công ty tôi làm việc đi."

Những người xung quanh đều khuyên anh đừng đi, làm việc cho đối thủ cũ rất mất mặt. Nhưng anh ấy lại vui vẻ nhận công việc này, còn vì nó mà nỗ lực hết sức. Dần dần, mối quan hệ của anh với sếp ngày càng tốt, anh được sếp đánh giá cao. Sau đó, anh hợp tác với đối thủ cạnh tranh cũ, cũng là ông chủ hiện tại của mình mở một công ty mới, sự nghiệp lại một lần nữa thành công rực rỡ.

Sĩ diện là thứ khó bỏ xuống nhất, cũng là thứ vô dụng nhất. Khi bạn càng chú ý đến nó, nó sẽ càng trở nên nặng nề, khiến bạn càng khó tiến bước. Quá để ý thể diện sẽ chỉ cản trở sự tiến bộ của chính mình. Những người càng ít coi trọng sĩ diện sẽ càng có ít gánh nặng, cuối cùng mới càng có được thể diện. Sửa được căn bệnh thích sĩ diện thì đường đời mới càng bước càng rộng.

Bệnh màu mè

Điều đáng sợ hơn cả một hình tượng bóng bẩy là sự màu mè trong nội tâm. Đánh mất sự đơn thuần và sơ tâm của tuổi trẻ, trở nên khôn lỏi, lõi đời, phức tạp và dung tục. Cảnh giới cao nhất của con người chính là hiểu đời mà không sành đời, khôn khéo nhưng vẫn dại khờ. Phần lớn các căn bệnh trên thế giới này đều là tâm bệnh, liều thuốc tốt nhất nằm ở chính bản thân mình.

Điều chúng ta khó làm được nhất chính là nhìn thấy được căn bệnh của mình, học cách tự chữa, tự lành. Bạn luôn luôn là bác sỹ tốt nhất của chính mình, không ai hiểu rõ bản thân ta hơn ta, vì vậy, hãy biết cách nhìn nhận và khám bệnh cho chính mình!

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Đăng kí tư vấn


Kiến thức pháp luật
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây